Có người đã say giấc nồng, lại có kẻ vẫn đang hăng say chiến đấu.
Ba giờ sáng tại phố ẩm thực, Tô Triệt hai tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ túi lớn túi nhỏ, cất tiếng van nài thảm thiết:
"Ca, đệ xin huynh đấy, đừng mua nữa, đệ thật sự xách không nổi nữa rồi, chúng ta đi ngủ được không?"
Đại thực khách Tô Thức gãi đầu: "Đêm hôm khuya khoắt ra ngoài chẳng phải là vì miếng ăn này sao, dẫu sao cũng cất công tới rồi... Hơn nữa, đệ xem Trương Hoài Dân thức trắng đêm chẳng phải cũng vì miếng ăn này ư?"




